I

February 28, 2013 Comments Off on I

Ước mong viết một bản phim western là có thật. Shatzy đã sửa soạn từ nhiều năm nay. Lúc đầu nhí thu thập ý tưởng, rồi ghi chép đầy những quyển vở. Bây giờ nhí dùng máy ghi âm. Thỉnh thoảng nhí bật máy và thì thào. Nhí không có một phương pháp nào chính xác, nhưng cứ tiếp tục làm như thế, không ngừng. Và truyện phim western tăng dần. Phim khởi đầu với đám cát bụi mịt mù vào lúc hoàng hôn. « Read the rest of this entry »

II

February 27, 2013 Comments Off on II

Một cảnh đẹp khác, đó là cảnh thực đơn. Trong saloon. Không phải thực đơn. Cảnh. Bên trong saloon.

Ở đấy đang diễn ra một sự hỗn độn nào là đồ vật, giọng nói, tiếng động, màu sắc, nhưng bạn đừng quên – Shatzy bảo – mùi hôi. Mùi đó rất quan trọng. Bạn phải luôn nhớ đến mùi hôi. Mồ hôi, rượu mạnh, ngựa, răng sâu, nước đái và dầu thơm sau cạo râu. Bạn nhớ chứ? Bạn thề là đã nhớ rồi thì nhí mới tiếp tục.

Lúc đầu chỉ là một việc nhỏ giữa Carver, chủ saloon, và người lạ mặt, anh chàng đã gặp chị em Dolphin. Carver nói huyên thuyên, vừa nói vừa lau khô những chiếc ly. Chưa một ai nhìn thấy ông rửa đến một chiếc ly nào hết. « Read the rest of this entry »

III

February 26, 2013 Comments Off on III

Bird.

Ông ấy có khuôn mặt với những nếp nhăn ngang dọc như những con đường đã bị dẫm lên bởi vô vàn những cuộc đấu súng, Shatzy nói thế. Hai con mắt hõm sâu, hai bàn tay xương xẩu, hai bàn tay nhanh nhẹn, hai cành khô mùa đông. Ánh mắt mệt mỏi. Chiếc lược, vào buổi sáng, thấm nước, chải những sợi tóc bạc, bạc đến trong suốt, ra phía sau đầu. Lá phổi đầy nghẹt khói thuốc lá, giọng nói khò khè:  Hôm nay gió thổi nhiều quá đi.

Đối với một cao bồi đấu súng, không có gì tệ hơn là không bị bắn chết.

Nhìn xung quanh, mỗi khuôn mặt chưa bao giờ thấy có thể là khuôn mặt của một thằng ngu ngốc khác nữa, đến từ xa để có thể được nêu danh là cái thằng đã giết Clay “Bird” Puller. Nếu mày muốn biết khi nào trở thành một thần thoại, thì hãy nghe đây: khi đấu súng tay đôi mày luôn luôn xoay lưng lại. Khi mà đối thủ bước lại gần, trước mặt, mày chỉ là một thằng cao bồi bình thường. Sự vinh quang là một dải cứt, phía sau lưng. Nhanh lên thằng khốn kiếp, ông lên tiếng và không thèm quay đầu lại. Thằng nhóc đội mũ đen, trong túi áo vài dấu vết tào lao của một mối thù xa xưa, và trong đầu lời hứa cho một cuộc trả thù. Trễ rồi, thằng khốn kiếp. « Read the rest of this entry »

IV

February 25, 2013 Comments Off on IV

Lão Già to đến nỗi chui vào đó cứ như là chui vào một căn nhà. Mở một cánh cửa, đi lên vài bậc thang, là đến ngay cái thùng đồng hồ. Cũng giống như một con bọ chét chui vào một chiếc đồng hồ bỏ túi. Phil Wittacher choáng váng trước sự kỳ diệu đó. Tất cả bánh xe răng được làm bằng gỗ, dây thừng tẩm sáp. Bộ phận lên dây được điều khiển bằng nước, lợi dụng bồn nước được xây bên trên. Chỉ những mũi kim đồng hồ được làm bằng sắt. Trên mặt đồng hồ bằng gỗ sơn trắng, những con số được vẽ màu, nhưng chúng không phải là những con số bình thường. Chúng là những lá bài. Tất cả là những lá rô. Từ con ách đến con đầm, nằm ở điểm giữa trưa. Con già nằm ở chính giữa mặt đồng hồ, nơi mà bình thường phải viết tên người chế tạo.

Ngôi làng của những người điên, Phil Wittacher nghĩ thế.

Hắn trèo lên trèo xuống cái mạng lưới rắc rối của những bánh xe răng, những đường ray, những chiếc móc, những sợi dây thừng, những khối sắt nặng, những thanh gỗ.

Tất cả đều nằm im. « Read the rest of this entry »

V

February 24, 2013 Comments Off on V

Cơn gió thổi ào ào dưới mặt trời nóng bỏng, và con đường ở Closingtown, cát bụi mù mịt bốc lên như ống khói của một lò sưởi đang đốt cháy cả Trái Đất.

Khắp nơi, sa mạc.

Đến từ xa và len vào từng mạch máu của ngôi làng.

Không một tiếng động, không một lời nói, không một khuôn mặt.

Một ngôi làng bị bỏ hoang.

Những thứ còn sót lại của cái hư vô bay lên cao, và những con chó đi lang thang tìm bóng râm để đặt xuống đấy bộ xương sườn và những hối tiếc.

Chủ nhật mồng 8 tháng sáu, mặt trời đứng bóng. « Read the rest of this entry »

  • Closingtown